menu

chuyên mục

Giới Thiệu

Nhiều người xem

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tây Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tây Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Đèo Ngoạn Mục hùng Vỹ (Ninh Thuận- Đà Lạt)


Có thể nói Ngoạn Mục là một trong những đường đèo đẹp nhất Việt Nam. Chính tên đèo đã phần nào phản ánh được sự hấp dẫn của nó. Đèo dài 18,5km kéo dài từ độ cao 200m đến 980m. Đây cũng là đèo có độ dốc lớn nhất ở các tỉnh phía Nam.

Con đường đèo nối liền 2 tỉnh Lâm Đồng - Ninh Thuận có tên Ngoạn Mục đã có gần trăm năm nay (1917). Trước đây, con đường này là tuyến đường chính từ Nha Trang - Phan Rang sang Đà Lạt và cũng là tuyến đường hấp dẫn những tour du lịch khám phá. Đường đèo  uốn lượn theo triền đồi tạo hình vòng sóng, tầng lớp. 
Dọc theo đường đèo là rừng cây xanh, thác nước, và những mảng mây trắng. Con đường đèo dốc này chuyển tiếp giữa vùng đồng bằng ven biển Nam Trung bộ với cao nguyên Đà Lạt bằng sự quyến rũ lãng mạn và hùng vĩ.



Đèo Ngoạn Mục còn gọi là đèo Sông Pha, người Pháp gọi là Belle Vue (Ngoạn Mục) là một trong những đèo đẹp nhất Việt Nam thuộc huyện Ninh Sơn tỉnh Ninh Thuận, men theo những sườn núi dựng nối thung lũng Ninh Sơn với cao nguyên Lang Biang.

Con đường quanh co gấp khúc liên tục. Lên độ cao 400m , bạn sẽ có dịp nhìn lại đoạn đường đã đi qua. Trên đèo Ngoạn Mục có 4 đoạn cua khuỷu tay rất gấp, con đường uốn lượn mềm mại qua những đồi núi, sườn đồi lớn nhỏ khác nhau tạo hình vòng sóng, tạo nên những tầng đường mà nếu có dịp dừng chân trên đỉnh nhìn xuống, dễ thấy vẻ quyến rũ lãng mạn lẫn hùng vĩ của nó.

Từ trên đèo nhìn xuống thấy bờ vực dốc đứng, sâu thẳm, lấp ló qua những rặng thông là con đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu với những chiếc ô tô ví như món đồ chơi chậm chạp đang bò lên hay xuống. Xa hơn là đồng bằng Phan Rang với dòng sông Cái uốn lượn. Hai dải núi cao ôm bọc lấy thung lũng Phan Rang chạy ra tận biển. Những ngày đẹp trời, từ trên đèo có thể thấy đường bờ cát trắng và nhấp nhô những con sóng lăn tăn.



Từ đèo Ngoạn Mục du khách có thể thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh quang xung quanh được thiên nhiên kiến tạo thành một bức tranh hài hòa, với những suối thác cắt ngang vách núi, những dãy núi đồi với hệ thực vật khá phong phú đa dạng và đặc trưng.

Lên Ngoạn Mục vào buổi sáng bằng xe gắn máy, bạn dễ bị choáng ngợp bởi những cụm mây mịt mù. Lên Ngoạn Mục những chiều đông, có thể đứng ở vực cao ngắm ra khoảng rừng những vách đồi trước mặt, thấy những mảng rừng đổi màu lá xanh, lá đỏ như những bức hoạ tuyệt tác từ thiên nhiên.



Và lên Ngoạn Mục vào những đêm trăng sáng, dễ nhận ra một không gian ảo huyền giữa bao la núi rừng, cái cảm giác cô độc và trơ trọi giữa đất trời hoang lạnh lại khiến ta giật mình vì một tiếng chim đêm... Để rồi, khi đến Eo Gió, bạn thực sự ngỡ ngàng vì chỉ một khúc cua ngoặt khuỷu tay, bạn đã lạc vào một vùng khí hậu khác: bỏ lại sau lưng cái gắt gỏng của nắng Ninh Sơn để chìm vào những đợt gió cao nguyên lạnh buốt. Khoảng phân định hai miền khí hậu ấy chỉ cách mấy bước chân...



Với địa thế khá hiểm, Ngoạn Mục trở thành đoạn đường thú vị cho dân phượt  trên đường từ phố núi Đà Lạt xuôi về duyên hải nắng gió Phan Rang. Nếu đã đi qua nhiều ngọn đèo trên đất Việt, bạn sẽ thấy Ngoạn Mục không còn là một ngọn đèo vô tri mà nó là một thực thể sống động mang lấy nhiều trạng thái. Với nhiều khách lữ hành, hình như mỗi lần đi qua đây, thiên nhiên hoang dã, sự hùng vĩ núi non Ngoạn Mục đem lại nhiều trạng thái cảm giác khác nhau...



Đèo Ngoạn Mục bây giờ vẫn được thi công sửa chữa dù dự án nâng câp đã triển khai từ đầu năm 2009. Toàn bộ tuyến đường đèo dài gần 19km bị cày xới nham nhở, đất đá ngổn ngang, hệ thống biển báo hoen gỉ, vỡ nhiều. Tại các điểm sạt lở, một nửa thân đường đã bị nước cuốn trôi xuống vực, phần đường còn lại chỉ đủ cho 1 xe ô tô "bò" qua. Tại những điểm như vậy, hệ thống lan can chỉ là những cọc gỗ buộc dây ni-lông sơ sài, tạm bợ. Toàn bộ tuyến đèo lầy lội, trơn trượt, người và xe cộ lấm lem bùn đất...

Du lịch, GO!

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Những Con Đèo Nở Hoa (Đà Lạt)


Đà Lạt nằm giữa đồi núi trập trùng, bởi thế những con đường đến với thành phố tình yêu này cũng trùng trùng điệp điệp. Trước khi đến được với mảnh đất ngàn thông reo, du khách sẽ có trải nghiệm thú vị trong hành trình qua những con đèo xuyên rừng với bạt ngàn hoa.

Ngoạn Mục, con đèo có độ dốc lớn nhất các tỉnh phía Nam


Nằm trên quốc lộ 27 nối Ninh Thuận và Lâm Đồng, đèo Ngoạn Mục hay đèo Sông Pha một thời là tuyến giao thông huyết mạch giữa các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ. Đèo dài 18,5 km, có độ dốc trên 9 độ, từ trên đỉnh cao nhất nhìn xuống thung lũng Ninh Sơn thấy những con đường đèo ngoằn ngoèo len lỏi trong rừng cây xanh hoang lạnh.

Sau khi đèo Long Lanh từ Nha Trang lên Đà Lạt được thông xe, người qua lại trên đèo Ngoạn Mục thưa vắng dần. Ít xe dám qua lại con đường này vì đường đã hoang phế. Với những tay lái thích chinh phục, việc vượt đèo Ngoạn Mục, đi xuyên qua những cánh rừng, trên con đường gập ghềnh khúc khuỷu, thấp thoáng cảnh núi rừng hùng vĩ là cách để thử thách tay lái.



Mây trắng bồng bềnh trên đỉnh đèo Dran

Đèo Dran là con đèo tiếp nối với đèo Ngoạn Mục để vào Đà Lạt. Dran cũng là tên của một thị trấn thuộc huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Đèo Dran nằm cao hơn thành phố Đà Lạt và cũng là nơi lạnh nhất thung lũng, quanh năm sương mù bao phủ.

Giống đèo Ngoạn Mục, đèo Dran vắng vẻ và thưa người qua. Chỉ dài khoảng 10 km nhưng con đèo quanh co uốn lượn với cảnh quan thay đổi sau mỗi khúc quanh. Suốt con đường vắng vẻ là thiên nhiên hữu tình, những rừng thông trùng điệp, những đồi chè xanh mướt và hoa dại mọc suốt hai bên đường. Đi trên đèo Dran vào tháng 12, người đi đường sẽ mất cả tiếng đồng hồ vì say trong màu cam của hoa dã quỳ. Mùa đông, rất nhiều du khách đến Dran để thưởng thức thời tiết giá lạnh, đứng giữa biển mây và sương trắng bồng bềnh.

Đèo Long Lanh nối hoa và biển

Đèo Long Lanh nối Nha Trang và Đà Lạt theo tỉnh lộ 723 là cung đường thay thế cho đèo Ngoạn Mục. Con đèo dài hơn 30 km này được coi là một trong những con đường đẹp nhất Việt Nam. Cung đường quanh co uốn lượn qua những đồi thông và cánh rừng bạt ngàn.

Bình minh là khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày, nắng dịu dàng, sương vương vấn chưa tan, làm nao lòng biết bao người đã từng đặt chân đến nơi đây.

Đèo Long Lanh cao 1.700m, dài 33 km là đèo dài nhất Việt Nam hiện nay. Đèo này còn được biết đến với những tên gọi như đèo Hòn Giao, đèo Khánh Lê, Khánh Vĩnh, Bidoup và một tên gọi của riêng dân du lịch: đèo Omega.



Đèo Bảo Lộc giữa Đồng Nai với Lâm Đồng

Là con đèo nằm trên quốc lộ 20, nối TP. HCM với cao nguyên Lang Bian, cao khoảng 1.500 m so với mực nước biển. Muốn đến phố hoa Đà Lạt, đầu tiên phải đi qua đèo Bảo Lộc (còn gọi là đèo B,Lao theo tiếng K,ho), dài 10 km. Đèo Bảo Lộc là ranh giới giữa địa phận thành phố Bảo Lộc và huyện Đạ Huoai.

Con đèo được xây năm 1973 một thời là nỗi kinh hoàng của cánh xe tải khi đi qua những đoạn dốc sạt lở núi nguy hiểm. Quốc lộ 20 nay đã được xây dựng lại, con đường rộng đi qua nhiều cánh rừng cao su, rừng thông, những đồi chè xanh mướt và những vườn cà phê bạt ngàn trĩu quả.



Đèo Prenn giữa thung lũng thông xanh

Đèo Prenn dài 11 km, nằm cách trung tâm Đà Lạt khoảng 10 km, bất cứ ai đi từ sân bay Liên Khương đều qua con đèo này. Đường đèo quanh co uốn lượn quanh những rừng thông xanh mướt rì rào. Prenn bắt nguồn từ tiếng Chăm nghĩa là xâm chiếm, từ này phát sinh do đèo Prenn uốn lượn qua một thác rất đẹp mang tên thác Prenn.

Qua mỗi khúc quanh, mỗi lần xuống dốc, con đèo dù không dài nhưng đông xe cộ qua lại và là cửa ngõ chính để tiến vào thành phố. Cảnh quan hai bên đường làm nao lòng những vị khách phương xa. Trời đã bắt đầu lạnh hơn, người đi xe đã phải khoác thêm tấm áo ấm. Vượt qua những rừng thông bạt ngàn, thác Drenn đã ở trước mặt.

Mimosa, đèo dẫn lối vào thành phố hoa Đà Lạt



Sau đèo Prenn là đèo Mimosa (còn gọi là Prenn 2), con đèo nối thêm chiều dài 10 km để vào trung tâm thành phố Đà Lạt, cũng là nơi loài hoa đặc biệt này được trồng nhiều nhất.

Bắt đầu từ thác Prenn, con đường lượn xuống một vùng lũng thấp rồi vắt mình qua những đồi thông xanh trùng điệp. So với đèo Prenn, Mimosa hiền hòa hơn, không có những khúc cua hiểm trở để du khách có thể phóng tầm mắt xuống phía thung lũng dưới chân đèo chập chờn sương trắng và thỏa sức ngắm sắc vàng mê mải của những hàng cây mimosa bung nở hai bên đường. Hầu hết khách đến Đà Lạt sẽ chinh phục lại đèo Mimosa để đến với thác Prenn xinh đẹp.

Theo Lam Linh (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Đèo Lò Xo ở Dak Glei (Kon Tum)


Đèo Lò Xo dài 20km thuộc địa phận làng Măng Khen, xã Đăk Man, huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum. Đèo nằm trên tuyến đường quốc lộ 14 (HCM) từ Quảng Nam đi Kontum. Phía bắc đèo Lò Xo là thị trấn Khâm Đức (thuộc huyện Phước Sơn, Quảng Nam), qua đèo Lò Xo sẽ vào địa phận các tỉnh Tây Nguyên gồm Kon Tum, Gia Lai, Đăk Lăk.




Trong lịch sử, đèo Lò Xo là căn cứ chiến lược quan trọng của quân và dân ta, điểm trung chuyển lương thực, vũ khí phục vụ cho chiến trường miền Nam - Tây Nguyên. Trong chiến tranh chống Pháp, đèo Lò Xo từng nổi tiếng bởi nhà tù Đăklei (nơi từng giam giữ nhà thơ Tố Hữu) và những người tù chính trị vượt ngục. Nhưng nổi tiếng hơn cả là những câu chuyện đường rừng với voi đi cả đàn, hổ báo chạy thậm thịch ngày đêm.



< Đường Hồ Chí Minh uốn lượn trong sương mù trên đỉnh đèo Lò Xo (huyện Đắk Glei).

Đến thời kháng chiến chống Mỹ, đèo Lò Xo là trọng điểm vô cùng ác liệt. Tại đây, địa hình hiểm trở, đường đèo dốc quanh co uốn lượn trên các ngọn núi, không có ngày nào máy bay Mỹ không đánh phá hòng cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương lớn miền Bắc với chiến trường miền Nam.

Cũng vì sự ác liệt của đạn bom, sự thương vong quá lớn của các đơn vị quân đội và thanh niên xung phong mà đèo Lò Xo được mệnh danh là “cối xay thịt”. Những địa danh Asò, P’rao, P’Giằng, Khâm Đức (Quảng Nam), Đăk Glei, Đăk Tô (Kon Tum) được biết đến như những “tọa độ chết” bởi gần 4 triệu tấn bom đạn Mỹ từng đã thả xuống đây.



< Thác nước trước khi đến đèo, cầu vượt thác nên cũng mang tên 'Cầu Thác Nước'.

Khi hòa bình lập lại, nhận thấy vị trí quan trọng nên nhà nước đã đầu tư xây dựng tuyến đường Hồ Chí Minh (QL14) một cách bài bản, hoành tráng và trở thành tuyến đường huyết mạch phát triển kinh tế miền Trung – Tây Nguyên mà trong đó có đèo Lò Xo cũng là điểm phân ranh giữa hai tỉnh Kon Tum và Quảng Nam.

Ngoài ra, đèo Lò Xo còn là điểm giao thoa giữa hai vùng khí hậu Đông Trường Sơn và Tây Trường Sơn nên lúc nào cũng có mưa hoặc sương mù ẩm ướt quanh năm.



Đường Hồ Chí Minh từ Khâm Đức sang Đăk Glei qua đèo Lò Xo hôm nay không còn khó khăn như trước, không còn đá hộc hay cỏ cây um tùm nhưng con đèo vẫn đúng như tên gọi. Dù đèo vẫn ngoằn ngoèo cong như cánh cung, thoắt ngoặt gấp khúc tay áo, quanh co xoắn như lò xo lướt qua chân dãy núi Ngọc Linh, xuyên qua vườn quốc gia Ngọc Linh hùng vĩ với xung quanh là rừng già thâm u.

Đèo Lò Xo không quá dốc nhưng có những khúc cua rất nguy hiểm vì rào chắn thấp và vực sâu, đây cũng là nguyên nhân của nhiều tai nạn đáng tiếc xảy ra trên đoạn đèo này. May mắn là ngày nay, đèo đã được xây dựng 2 đường lánh nạn, trong đó có đoạn lánh nạn tại Km 1411. Nhiều tường hộ lan 2 tầng được hoàn thành, góp phần hạn chế tai nạn giao thông ở khu vực này.



Cảm giác khi vượt đèo Lò Xo bằng xe đạp...

< Đồi núi chập chùng nhìn từ đèo Lò Xo.

Nếu ai đã nghĩ đèo Hải Vân nối liền giữa Đà Nẵng – Huế là con đèo hiểm trở và quanh co nhất thì hãy biết rằng nó chỉ bằng một phần của đèo Lò Xo ở Kontum. Chúng tôi đã có cơ hội tận mục sở thị nó, cũng thật không thể tin nổi khi chính chúng tôi đã chinh phục nó một cách ngoạn mục. Những ai ở ngoài cuộc khó có thể hình dung nổi sự hùng vĩ của đèo Lò Xo cũng như trải nghiệm cảm giác chinh phục nó bằng xe đạp như thế nào.



Cảnh vật xung quanh làm ta có cảm giác nơi đây cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, sóng điện thoại mất, rừng cây u ám, núi cao rồi lại núi cao chập chùng, địa hình bị chia cắt rất mạnh. Những con dốc dài và thoải, con dốc nào ngắn nhất cũng khoảng 300m, chủ yếu là 700 – 800m và cao 10%, vô cùng quanh co. Thả dốc mà cảm giác cứ như ngàn cân treo sợi tóc, mới nhìn thôi mà vía đã mất tăm mất tích. Cứ vừa phá sức lên một con dốc, rồi lao như tên bắn xuống con dốc khác lại xuất hiện, chúng cứ nối tiếp hiện ra, dốc nối tiếp dốc tưởng chừng như bất tận.


< Hoàng hôn trên đèo Lò Xo.

Đèo Lò Xo hun hút và thăm thẳm, nhìn rồi hình dung nó như một con rắn hổ mang khổng lồ đang oằn lưng qua khắp các triền núi ở Kontum với độ dài hàng chục cây số. Thật không thể đếm hết có bao nhiêu con dốc, bao nhiêu khúc cua mà chỉ ấn tượng quan cảnh tại đây tuyệt đẹp khó diễn tả hết được...

Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh internet

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

PleiKu năm 1969 như thế nao? (Ảnh Xưa)

Hình ảnh xưa : PLEIKU phố núi xưa 1969





Quán hớt tóc bên đường


Heo chạy ngoài đường


Bò cản đường






Đèo Mang Yang trên QL 19, con đường nối liền Qui NHơn với Pleiku


Đang trải nhựa QL 19


Xe chở củi


An Khê, QL


An Khê


Thành Pleime




Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II
Em hỏi anh bao giờ trở lại .......,anh trở lại có thể bằng chiến thắng Pleime hay Đức Cơ Đồng Xoài Bình Giã ....






Thành Quang Trung


Dốc Hội Phú


Hồ này có tên là Biển


Núi Hàm Rồng, một miệng núi lửa xưa




Núi hàm Rồng cao 1.092m


Pleiku nhìn từ trên xuống






QL14, đường dẫn vào Pleiku


Nhà thờ Công Giáo và Cô nhi viện


Rạp Diệp Kính


Khu Chợ trời Diệp Kính




Đường Hoàng Diệu








Đường Lê Lợi


Downtown Pleiku






Đường Phan Bội Châu


Góc đường Phan Bội Châu & Hùng Vương






Đường Trịnh Minh Thế




Trại đón xuân của binh sĩ vùng II


Rạp hát Thanh Bình




Đường Trịnh Minh Thế
Biển Hồ