menu

chuyên mục

Giới Thiệu

Nhiều người xem

Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Cù Lao Xanh- Quy Nhơn (Bình Định)


Ðêm đêm, nếu từ bờ biển Quy Nhơn phóng tầm mắt ra khơi xa, giữa hàng trăm đốm sáng của ghe chài lung linh tựa hoa đăng: du khách sẽ bị cuốn hút vào một ngọn đèn xanh lúc ẩn, lúc hiện, vừa huyền diệu, vừa bí ẩn . Ðó chính là ngọn hải đăng trên đảo Cù Lao Xanh, một hòn đảo đẹp của TP. Quy Nhơn, Bình Ðịnh.

Cù lao Xanh cách bến Hàm Tử - Quy Nhơn 28 km, đi ghe 3 lốc khoảng 1 giờ 45 phút tới ngay xã Nhơn Châu trên đảo với chừng 2.500 cư dân. 

Cù Lao Xanh còn gọi là đảo Vân Phi là một hải đảo nằm gần vịnh Xuân Đài, thuộc xã Nhơn Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Đảo có tổng diện tích trên 450ha trong đó có 75% diện tích là đồi núi đá và rừng cây, dân số khoảng: 2500 người gồm các thôn: Thôn Tây (trung tâm), Thôn Trung, Thôn Đông. 



Đảo cách xã Xuân Hoà (Sông Cầu - Phú Yên) 6 km, cách bến Hàm Tử - Quy Nhơn 28 km. Cù Lao Xanh nguyên là đất của tỉnh Phú Yên được sáp nhập về Quy Nhơn sau năm 1975.

Trong chủ trương phát triển tiềm năng kinh tế và an ninh quốc phòng biển, đảo: Cù Lao Xanh đang được xây dựng án xây dựng "Đảo Thanh niên", trong đó có những công trình lớn như kéo cáp điện ngầm từ đất liền, trang bị 3 tàu chuyên dụng vận tải khách và hàng hoá với công suất lớn; xây dựng một bến đậu tàu thuyền...v.v




Gần đây, đảo được biết đến là một điểm tham quan, du lịch lặn hấp dẫn. Nơi đây có nguồn tài nguyên biển khá dồi dào và phong phú, có nhiều tiềm năng phát triển kinh tế biển, du lịch sinh thái nhưng chưa được khai thác và bảo vệ hợp lý.

Muốn ra đảo phải đi tàu, tàu đi Cù Lao Xanh - Nhơn Châu thường xuất bến Hàm Tử khoảng từ 13h00-13h30, qua đến NC là đã chiều tối (nếu đi ghe 3 lốc chỉ mất khoảng 1 giờ 45 phút).

Hoặc tiện hơn có thể xuống Bãi Xếp, thuê thuyền của ngư dân đi Cù Lao Xanh, từ đây xuất phát đi Nhơn Châu có thể rút ngắn được một quảng đường biển khá dài, đỡ bớt say sóng.



Vào năm 2008: ngoài ấy chỉ có nhà nghỉ của ủy ban xã dành cho cán bộ còn người ngoài chỉ có cách ngủ nhờ nhà dân. Thời ấy phải nhớ đem theo giấy CMND bởi vừa bước xuống đảo là có mấy chú bộ đội "hỏi thăm" liền.

Từ cầu cảng trên đảo đi bộ một cây số nữa ra gành Bấc - nơi có thể tắm táp và đuổi bắt cá. Buổi sáng đầu tháng tám, trời rực nắng, nước càng trong vắt và dường như mọi sinh hoạt trong lòng biển đều có thể thấy bằng mắt thường. Tại đây có rất nhiều loại cá như cá chim, cá kình, cá mó, cá phèn, cá lao... không lớn lắm nhưng vừa đủ "sơi". Gom củi rừng, xỏ xiên cá nướng chấm muối ớt, chén ngay tại bãi - tươi ngọt và thơm lừng! Số còn lại mang về nhà dân nhờ nấu canh chua lá giang làm bữa cơm đảo thú vị. 



Không chỉ có đuổi bắt, bạn mang theo cần câu còn hấp dẫn hơn, trong các vũng nước quanh các ghềnh đá, cá đang lượn lờ và vờn mồi trước mặt để câu. Hoặc đem theo khều móc nạy hào, ốc kẹp bám theo đá nấu cháo. 

Hào có thể dùng ngay bằng cách hơ trên lửa, hào há miệng, vắt chanh lên; điệu nghệ hơn nặn chút mù tạt là ăn được ngay. Đến đảo, bạn nên liên hệ trước với dân địa phương để mượn đồ nghề hay mời họ cùng đi dã ngoại. Và nhờ nấu cơm "gia đình" vì ở đây không có quán cơm, dịch vụ ăn uống. Hoặc liên hệ nhà ghe, họ có thể chuẩn bị lưới, cần câu... và tổ chức nấu nướng, ăn ngủ luôn trên ghe. 

Chinh phục nóc nhà Pu si Lung(Lai Châu)


Pu Si Lung (3.076m) là khối núi nằm ở tây bắc tỉnh Lai Châu, giữa Sông Đà và thượng nguồn sông Nậm Na (phụ lưu tả ngạn Sông Đà) tại biên giới Việt - Trung. Cụm núi cách Mường Tè khoảng 28 km về phía tây bắc, có diện tích khoảng 2.400 km2 với đỉnh cao 3.076 m (đứng thứ ba của Việt Nam về độ cao, sau Phansipan và Phu Ta Leng).

< Pu Si Lung chụp lại ở cao độ khoảng chừng 2600m. Để chinh phục Pu Si Lung phải lên bằng một sườn khác chứ không phải có đường nối từ mốc 42 như trên google map (ảnh Quycoctu).

Theo nghiên cứu của nhiều bạn, thực chất thì đỉnh Pu Si Lung thực sự mới là đỉnh núi cao nhất Việt Nam với độ cao 3.775m chứ không phải 3.143m của ngọn Phan Xi Păng. Tiếc rằng toàn bộ khu vực có đỉnh núi cao 3.775m này hiện đang nằm bên phần đất mà Trung Quốc gọi là của họ sau chiến tranh 1979. Phần sát Sông Đà thuộc huyện Mường Tè - Lai Châu chỉ còn lại đỉnh cao thứ nhì là 3.076m (forum Phượt).



(VNE) - Là ngọn núi hoang sơ, bí ẩn và quyến rũ bậc nhất Việt Nam, đỉnh Pu Si Lung huyền thoại thuộc địa phận tỉnh Lai Châu luôn là điểm đến trong mơ của các phượt thủ ưa khám phá.

Vùng Tây Bắc là nơi có hàng vạn núi cao sừng sững bao đời như bức tường thành che chở cho nước Việt Nam. Trên biên giới Việt - Trung, đỉnh Pu Si Lung nằm ở độ cao hơn 3.000 m là ngọn núi cao nhất án ngữ nơi biên cương Tổ quốc. Đoàn chúng tôi thực hiện hành trình chinh phục điểm cao nhiều ý nghĩa này giữa những ngày miền Bắc đang chìm trong giá lạnh...



Lên lịch trình kỹ càng và liên hệ trước với các cơ quan chức năng, chúng tôi mang giấy công tác tới trình báo tại Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng tỉnh Lai Châu, rồi lại cầm giấy giới thiệu vượt đường đèo núi tới đồn biên phòng Pa Vệ Sủ, vùng sâu nhất của huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu.



Hành trình đường trường gian nan là vậy nhưng chúng tôi được khích lệ tinh thần rất nhiều khi nhận sự tiếp đón và giúp đỡ từ đồn biên phòng cùng người dân nơi đây. Chúng tôi tới bản Sín Chải A, gặp gỡ trưởng bản và dự bữa cơm Tết thân mật của người La Hủ. Dulichgo



Rời bản Sín Chải A, chúng tôi vào bìa rừng và để xe lại đây, bắt đầu hành trình leo núi gian nan. Mùa này, những cây lau rậm rạp nở bông trắng muốt, trập trùng trong nắng gió khiến đoàn lữ khách ngẩn ngơ.



Hành trình dọc theo những con suối lớn với nhiều ghềnh đá dữ cùng các cây cầu đơn sơ làm từ thân cây bị gãy từ mùa lũ khiến chúng tôi phải tháo giầy để lội qua. Những ghềnh đá lô nhô, trơn trượt, giá lạnh làm bàn chân ai cũng tê cóng và phải rất cẩn thận nếu không muốn bị ướt.



Đêm giữa thung lũng, bốn bề là núi rừng hoang dã, bên bếp lửa bập bùng, tiếng suối róc rách còn ánh sáng bàng bạc của trăng sao trên đỉnh đầu.



Khung cảnh núi rừng tuyệt đẹp, không khí trong lành với những đám mây sương lảng bảng thật kỳ ảo. Đôi khi, chúng tôi ngỡ mình lạc bước lúc vào những khu đồi hoa dại trắng muốt từ thân tới bông. Bước chân lại dẫm lên những thảm lá khô hay bông hoa nhỏ xinh và ngước mắt lên là một bầu trời đỏ rực màu hoa hồng quang.



Đường thật dài, hết lên lại xuống nhưng leo mãi rồi cũng tới đích. Chúng tôi reo lên sung sướng khi thấy cột mốc đứng đó, sừng sững trên nền bê tông được gia cố chắc chắn. Các anh biên phòng kiểm tra tình trạng mốc giới, thực hiện nghi lễ thiêng là chào mốc giới và cùng chúng tôi chụp hình lưu niệm. Máy GPS của tôi xác nhận cao độ 2.866 m. Đây là một trong những cột mốc biên giới cao nhất trên lãnh thổ Việt Nam.



Trời chuyển tối, không khí lạnh cùng sương mù nhiều khiến chúng tôi biết mình phải nhanh chóng khởi hành về lán nghỉ cho dù phải đi trong bóng đêm. Đoàn chúng tôi bao gồm những đôi chân có kinh nghiệm, tôi luyện qua không ít những ngọn núi cao nhưng quả thực hành trình lần này là một thử thách gian nan, đáng nhớ và nhiều ý nghĩa.Dulichgo



Từ đây lên đỉnh Pu Si Lung còn cả một hành trình dài. Đi trên hành lang biên giới nên phải rất cẩn thận bám nhau theo các anh biên phòng để không lạc sang nước bạn Trung Quốc. Qua rừng trúc rồi tới khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật đa dạng, ẩm ướt tới nỗi mỗi thân cây đều phủ trên mình một màu xanh ma mị của rêu phong.



Cả đoàn lấy cờ Tổ quốc và chụp hình lưu niệm với niềm tự hào dâng trào khi chinh phục thành công ngọn núi được mệnh danh là nóc nhà biên giới này. Không tự hào sao được khi trên những đỉnh cao như vậy, cha ông ta đã từng ngàn năm chiến đấu bảo vệ mảnh đất quê hương.

Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Thị Trấn "Giang Hồ" (Quảng Nam)


Chưa có công ty du lịch nào chính thức đưa tour khám phá văn hóa dân tộc Phước Sơn, kể từ lễ hội văn hóa và một hội chợ du lịch miền núi vài năm trước. 

Chỉ có những lời đồn đại về một thị trấn vàng, phảng phất không khí lạnh lùng, kiêu bạc đầy nghi hoặc như các thị trấn giang hồ dọc miền viễn Tây trong truyện của Jack London, đã khiến nhiều người e ngại lẫn tò mò tìm gặp...

Có thể chọn 2 ngả đường. Từ Đà Nẵng ngược quốc lộ 14B (82 km) qua Nam Giang, xuôi đường Hồ Chí Minh đến; hoặc từ Tam Kỳ theo quốc lộ 14E (100km), từ ngã ba cây Cốc (Hà Lam) lên tới ngã ba làng Hồi sẽ gặp Phước Sơn.



1. 14 giờ ở Tam Kỳ, 17 giờ đã chạm mặt Khâm Đức. Con đường Hồ Chí Minh xẻ ngang lòng thị trấn, cỏ cây dọc đường và cánh rừng trước mặt chợt óng ả, tinh khôi sau vài cơn mưa đẫm nước. Chưa kịp tàn bữa cơm chiều nơi một quán ăn không nhớ nổi tên, bóng tối và sương mỏng cùng những tia sáng yếu ớt hắt ra từ các căn nhà đã phủ lên thị trấn một màu “lành lạnh”.

Thi thoảng vài ánh đèn pha ô tô, xe máy quét ngang qua phố núi, rồi lẫn khuất vào cuối đường. Chỉ còn tiếng nhạc boléro rền rĩ suốt một dãy phố, tiếng trẻ con nói cười chát chít trong vài quán internet hòa lẫn tiếng lao xao chạm cốc, trò chuyện rôm rả dọc các quán rượu bày trên phố và dưới tán cây ven đường... Người ta bảo, mấy năm trở lại đây, thị trấn hoang liêu này đủ sức “liên lạc” với cả thế giới bên ngoài từ các dịch vụ internet và mạng di động đã phủ sóng...



Bác xe thồ đứng tuổi đợi khách ở trạm xăng cuối phố cho biết thị trấn bây giờ đã hiền lành hơn trước rất nhiều. Thi thoảng mới có vài cuộc đụng độ giữa đám “giang hồ tứ chiếng” đãi vàng, nhưng ở tận đâu Phước Kim, Phước Thành. Song những lời đồn đại đầy “ám ảnh”, nghi hoặc về một thị trấn phảng phất hơi hướng lạnh lùng, kiêu bạc như các thị trấn cao bồi, giang hồ của miền viễn Tây đã khiến du khách e ngại lẫn tò mò, rón rén đi dọc thị trấn. Quả thật cũng chẳng có gì ngoài các âm thanh đã gặp với bao cái nhìn chờ đợi... một ngày của cư dân thị trấn - vốn buồn tẻ như bao phố huyện hoang liêu trên dọc đường gió bụi vùng cao khác.



Đêm mịt mù trôi qua trong tiếng gió thổi ngoài bãi vắng, lướt qua mặt sân bay dã chiến cũ còn nguyên phi đạo dài 1 km, rộng 50 m rồi rít qua khe cửa khách sạn giữa trung tâm thị trấn. Một khách sạn vùng cao mà chẳng khác gì giữa phố đồng bằng: sang trọng, rộng, đủ tiện nghi, chỉ thiếu... máy lạnh (như Đà Lạt). Cô lễ tân vui vẻ “khoe” rằng nhiều du khách đã chọn nơi này qua đêm. Ngoài khách sạn 24 phòng, khách có thể tìm thấy vài nhà nghỉ và nhiều quán ăn hấp dẫn khác ngay thị trấn...

2. Đúng như lời giới thiệu của tay tài xế có máu mạo hiểm. Cung đường từ thị trấn đến đèo Lò Xo quả là đẹp nhất trong suốt 175 km đường Hồ Chí Minh qua Quảng Nam. Xe trôi theo con đường đầy hiểm trở, uốn lượn quanh sườn đồi, như cầu vồng, qua nhiều cánh rừng rậm, lọt giữa các khe núi trập trùng nối tiếp nhau...



Lác đác vài cư dân địa phương gùi dưa, thơm trên những chiếc gùi mộc, lầm lũi xuôi dốc. Không ít khách du lịch dừng lại bên cầu thác nước (km 283), ngắm dải nước mờ như bức rèm thưa ẩn hiện giữa đại ngàn của thác Bà hoàng Mô nich, hoặc chụp ảnh kỷ niệm giữa đường...

Từ trên đỉnh Lò Xo (không quên thắp một nén hương tưởng nhớ các vị cựu chiến binh gặp tai nạn trong ngày trở lại vài năm trước ở cuối dốc đèo - một khám thờ dường như không lúc nào tắt lửa chân hương), đã có thể ngắm nhìn non sông thủy tú. Xa xa là cánh rừng lá vàng - màu vàng như trong tranh của Levitan, phía dãy núi Ch'lum Heo ở Ngọc Linh, vàng suốt quanh năm...



Và, đám người “thám hiểm” đã phải vất vả leo lên cứ điểm Ngok Tak Vak ở độ cao 378m so với mặt nước biển, thuộc Phước Mỹ, cách thị trấn Khâm Đức 7km. Dù cứ điểm giờ chỉ còn dấu tích của sân bay trực thăng dã chiến, lọt giữa một rừng đồi núi trập trùng, và cũng chỉ vọng lại tiếng hô xung phong công đồn của quân giải phóng ngày 9-5-1968.

Rồi khách trở lại cũng để ngắm nhìn sân bay, đồi E và lang thang cùng thị trấn, dường như chỉ có mùa thu hanh hao se lạnh và mùa đông lướt thướt mưa qua...



3. Năm trước, một cuộc hội thảo về du lịch khám phá văn hóa dân tộc miền núi dọc đường Hồ Chí Minh mở, đã kéo những người khát khao du lịch về Khâm Đức, bàn tính chuyện tương lai. Những cái tên thác Nước Lang, thác Bà hoàng Mô- ních, cứ điểm Ngok Tak Vak, di tích đồi E, sân bay Khâm Đức..., dù không còn lưu giữ các hiện vật lẫn bãi vàng Phước Đức vẫn được chọn, làm vệ tinh cho trung tâm du lịch Khâm Đức, để có thể khai thác các tour đặc thù dành cho các cựu chiến binh đã từng tham chiến tại khu vực này.



Từ đó, dân địa phương đã âm thầm sửa sang lại đường, xây nhà nghỉ và tập làm... dịch vụ, mơ ngày đón khách, thay vì như đã từng “đón” đám “giang hồ tứ chiếng” lên thị trấn, chuẩn bị những cuộc săn vàng như trước đây.

Một ngày thôi đã hết. Xe cuốn bụi mù trở lại phố. Vẫn còn vọng lại lời cô hàng cà phê nơi phố núi: “Thị trấn em như một cô công chúa, mỏi mòn chờ đợi... Ngày anh trở lại, thị trấn đã là thị xã. Một Tây Đô của Quảng Nam đấy! Tha hồ làm giàu...”.

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Ở Thanh Hóa cũng có một " Đà Lạt"


Những ngôi nhà sàn xinh xắn nằm ven sườn đồi, bao quanh là rừng núi, cây cối xanh mướt, những vườn rau trải dài mượt mà. Mùa này xuân như đang về trên đỉnh Cao Sơn, xã Lũng Cao, huyện miền núi Bá Thước (Thanh Hóa).

Vùng đất Cao Sơn là tên gọi chung của ba bản: Son, Bá, Mười, thuộc xã Lũng Cao, huyện miền núi Bá Thước. Nơi đây có độ cao gần 2.000m so với mực nước biển nên còn được mệnh danh là “Sa Pa của xứ Thanh”. Để đến được với vùng đất Cao Sơn này phải vượt qua những con dốc cao, chạy men theo sườn núi. Từ trung tâm xã vào đến những bản làng nơi đây phải mất khoảng 3 tiếng đồng hồ đi bộ.



Khoảng gần 400 năm trước, đồng bào dân tộc Thái đã đến định cư ở nơi đây và hình thành ba bản, nay thuộc xã Lũng Cao. Khu Cao Sơn được bao bọc bởi các đồi, núi, nằm gọn trong Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, nơi có hệ sinh thái núi đá vôi thấp. Ba bản Son, Bá, Mười có gần 200 hộ với hơn 700 nhân khẩu, sinh sống trên những vạt đồi san sát nhau.

Ba bản này nằm trên đỉnh của dãy Pha Chiến, chạy song song với dãy núi Pù Luông - Cúc Phương, có độ cao khoảng 1.180 m, tách biệt hoàn toàn với các bản khác dưới chân núi. Chính vì vậy mà thiên nhiên đã phú cho nơi đây có khí hậu ôn hòa quanh năm, nhiệt độ trung bình trong năm từ 18-22 độ C.

Trước đây, thực dân Pháp từng có ý định xây dựng Cao Sơn thành khu nghỉ mát. Đặt chân đến Cao Sơn con người như được trở về với thiên nhiên, cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu, xoa tan những mệt mỏi lo toan của cuộc sống thường ngày.

Điều đặc biệt là những món rau và nhiều món chế biến nơi đây rất ngon, như: Măng vịt, rượu ngô, rau ngải cứu, ngọn bí... Người dân cho biết, đó là do nguồn nước tự nhiên ở đây. Vì khi những món này đem ra vùng ngoài chế biến thì không còn vị ngon, ngọt như thế. Thời tiết khí hậu nơi đây cũng có những nét riêng biệt, mùa đông năm nào cũng lạnh giá nhưng những cây đào nơi đây vẫn luôn nở rộ hoa.

Còn mùa hè có bốn mùa: Buổi sáng thì mát mẻ, buổi trưa trời nắng, buổi chiều lại mưa và đến tối thì se lạnh, đi ngủ phải đắp một chiếc chăn mỏng. Vì vậy mà Cao Sơn được ví như Sa Pa, Đà Lạt xứ Thanh. Cũng chính vì được thiên nhiên ưu đãi mà những hạt cây rau gieo xuống cứ thế mọc lên xanh tốt, không cần phải chăm sóc, phân bón.

Anh Ngân Văn Đức - Trưởng bản Son cho biết:  Vùng đất này từng có dự án trồng thử nghiệm thành công các loại cây dược liệu quý hiếm mà không phải nơi nào cũng có thể trồng được. Tuy nhiên, do địa hình phức tạp, đi lại khó khăn nên sản phẩm dược liệu không thể tiêu thụ được.



Và người dân vẫn chủ yếu sinh sống theo lối tự cung, tự cấp với nhiều phong tục tập quán còn mang đậm bản sắc dân tộc Thái xưa, như: Vẫn dùng những cây gỗ khoét rỗng để làm quan tài chôn cất người chết…Với nhiều nét khác biệt như vậy, gần đây, Cao Sơn trở thành vùng đất thu hút nhiều người trong và ngoài nước đến khám phá.

Tuy nhiên, đường lên Son, Bá, Mười rất hiểm trở. Có thể lên Sơn, Bá, Mười theo hai đường: Một đường từ trung tâm xã Lũng Cao và một đường vòng qua huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình. Hiện nay đã có đường giao thông từ Tân Lạc lên Son Bá Mười, còn đường giao thông từ trung tâm xã Lũng Cao lên Son Bá Mười cũng đang được thi công.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Ấn tượng Núi Dành(Bắc Giang)


Trong một lần dự hội nghị tại huyện Tân Yên, tôi cùng mấy anh, chị làm công tác báo chí được đưa đi thăm Núi Dành, một địa danh nổi tiếng nơi đây.
Xe đưa chúng tôi từ thị trấn Cao Thượng đến xã Liên Chung, khoảng 15 phút  chúng tôi đã có mặt tại chân núi Dành.
Núi Dành, còn gọi là núi Chuông - chuông chung của hai xã Liên Chung và Việt Lập. Tới đây, danh thắng này sẽ là niềm tự hào của huyện Tân Yên (Bắc Giang) khi huyện đang thực hiện quy hoạch, xây dựng núi Dành trở thành Trung tâm du lịch tâm linh, sinh thái.



Thú thực là người Bắc Giang, song tôi chưa bao giờ biết đến địa danh này nên tôi cũng khá tò mò, không hiểu điều bất ngờ gì sẽ diễn ra trước mắt. Mặc dù đã được dặn trước là đường đi lên Núi Dành không khó đi, nhưng phải mất khoảng 30 phút leo núi, tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng trước con đường đi phía trước. Đường từ chân núi lên là những bậc đá rêu phong, thi thoảng lại có những đoạn được lát bằng gạch chỉ, khi bằng phẳng, khi thoai thoải, hoặc đột ngột dựng cao; hai bên đường xung quanh là những đồi thông, bạch đàn, rừng keo xanh tốt. Dulichgo



Do không được chuẩn bị trước nên tôi khá vất vả trong hành trình leo núi với đôi giày cao gót, bởi thi thoảng lại bắt gặp những đoạn dốc uốn lượn, dựng cao; tranh thủ những lúc dừng chân lấy sức, tôi không quên lưu lại những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp với những đồi thông già vi vút gió, với thảm màu xanh biếc của những cánh đồng ngô, đồng lúa; xa xa phía dưới chân núi là thị trấn Cao Thượng sầm uất; xa hơn nữa là dòng sông Thương uốn lượn tạo nên một bức tranh phong cảnh sơn thủy hữu tình.



Dọc đường đi, tôi được chị bạn là người sở tại giới thiệu về cụm di tích đình Vường, đền Dành và chùa Cống Phường. Trong đó, ấn tượng là đền Dành toạ lạc trên đỉnh núi Chung Sơn, hay còn gọi là núi Dành. Đền Dành xưa là ngôi đền nhỏ, cột làm bằng đá vôi tròn, được xây dựng từ thời Lê, thờ 2 vị thần Cao Sơn và Quí Minh.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, ngôi đền bị giặc bắn phá hư hỏng nặng. Những năm gần đây, chính quyền địa phương đã huy động nhân dân góp công, góp của để trùng tu, tôn tạo. Cũng theo lời chị bạn, Núi Dành còn có vị trí quân sự, là tấm thảo mộc che chắn, bảo vệ thôn xóm trước những đợt pháo kích, những đợt tấn công bộ binh của địch từ trung tâm thị xã Bắc Giang xưa… Dulichgo



Hằng năm, vào ngày 19 tháng Giêng, chính quyền và nhân dân xã Liên Chung huyện Tân Yên lại long trọng tổ chức hội đền Dành thu hút đông đảo du khách thập phương. Lễ hội được tổ chức với phần nghi lễ rước thần tích, lễ tế thần và dâng hương, cầu cho mưa thuận gió hoà, mùa màng tươi tốt, bội thu; thôn xóm, gia đình thuận hoà, yên vui...

Đặt chân trên đỉnh Núi Dành, trời đã ngả sang chiều, ngày cuối đông nên bắt đầu xuất hiện những lớp sương nhẹ, lúc này mọi mệt mỏi của cuộc hành trình như được rũ bỏ, thay vào đó là cảm giác thư thái, yên bình. Mải mê ngắm cảnh nơi đây, song đoàn chúng tôi không quên vào làm lễ tại đền Dành cùng cầu mong sức khoẻ, bình an.



Trên đường về, bắt gặp một tốp các em nhỏ đi lấy củi, dường như đã quen với việc leo núi nên dù trên vai đang gùi bó củi to, nhưng các em vẫn vô tư nô đùa, chợt thấy mình thật lạc lõng với dáng vẻ căng thẳng vì đôi giày không chiều lòng người khi xuống núi.

Tạm biệt Núi Dành, trên hành trình trở về chúng tôi vẫn tiếp tục câu chuyện về những trải nghiệm thú vị của chuyến đi, ai cũng khoe về những bức hình đẹp nhất, ấn tượng nhất; thi thoảng có tiếng xuýt xoa tiếc nuối vì thời gian gấp gáp nên chưa kịp thưởng ngoạn, khám phá hết vẻ đẹp nơi đây. Riêng tôi thầm nghĩ, trong tương lai không xa địa danh Núi Dành sẽ được nhiều khách du lịch biết đến bởi nơi đây hội tụ đủ những điều kiện trở thành khu du lịch tâm linh và sinh thái hấp dẫn.

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

Điểm du lịch lễ 30-4: Sihanouk Ville- Bãi biển tuyệt đẹp ở Campuchia

Bạn không cần chi cả ngàn USD đến Maldives để tìm kiếm những cảnh vật thiên đường và ngắm biển lân tinh, bởi chỉ với trên dưới 2 triệu đồng, bạn đã có những trải nghiệm tương tự.
Cách thủ đô PhnomPenh (Campuchia) khoảng 5 tiếng bằng đường bộ, Sihanoukville là một cảng biển cũ vừa được đưa vào khai thác du lịch trở lại. Vừa đặt chân xuống xe buýt, thị trấn duyên hải này chào đón bạn bằng những cơn gió lồng lộng và mùi mặn mòi đầy mời gọi.


Để di chuyển đến một trong những bãi biển tuyệt đẹp nơi đây, phương tiện dễ kiếm nhất là những chiếc tuktuk. Sihanoukville cho bạn nhiều lựa chọn về bãi biển phù hợp cho từng hình thức giải trí khác nhau.
Nếu bạn muốn thư giãn hoàn toàn dạng nghỉ dưỡng, hãy chọn Sokha - bãi biển đẹp nhất ở Sihanoukville để nghỉ ngơi. Một điều hơi tiếc là nếu bạn đi phượt, sẽ rất khó để hưởng thụ vẻ đep của bãi biển này, bởi gần như toàn bộ bãi Sokha được bao quanh bởi một khu resort rất rộng, và dĩ nhiên là tuyệt đẹp. Tuy vậy, cũng đừng buồn vì bãi hoang sơ Otres cũng là một lựa chọn tương đối hoàn hảo.

Với những người yêu thích những chốn sôi động, hãy tìm một nhà nghỉ ở Occheuteal hoặc Serendipity với cái giá chỉ dưới 10 USD. Đây là nơi tập trung nhiều khách du lịch cũng như các nhà hàng, quán ăn, bar, pub và luôn luôn náo nhiệt bất kể đêm ngày. Ban ngày ở đây ngập tràn khách du lịch và những hoạt động dưới nước. Đến đêm, mọi thứ dường như trầm xuống đôi chút nhưng cũng không vì thế mà thiếu đi sự sôi động.

Khi phố biển đã lên đèn, sau một vòng nhẩn nha tản bước quanh phố đi bộ ven bờ, bạn hãy chọn cho mình một chiếc ghế mây tròn xoe xinh xắn được lót nệm đỏ bordeaux còn ướt sương đêm, và dùng bữa tối. Nhớ là hãy dùng hải sản, vì đồ rất tươi, được ướp đậm đà và nướng vừa chín với cái giá rất rẻ. Chỉ khoảng 100.000 đồng cho một người là mỗi người đã có một bữa no nê.
Sau khi ăn, bạn có thể nán lại một chút ngắm nhìn góc phố lập lòe ánh đèn và rộn ràng tiếng khách du lịch cười nói. Đây là trung tâm vui chơi của khách du lịch ba lô nên mọi người đều rất nhiệt tình và cởi mở, nhưng đừng để câu chuyện cuốn mình đi. Hãy nhớ rằng, những chuyến tàu tour đi đảo đều xuất phát vào sáng sớm hôm sau.


Nhiều người đi Sihanoukville về dù hài lòng nhưng cũng không giấu nổi sự phật lòng nhẹ, rằng Sihanoukville không xứng là "thiên đường nơi trần thế". Nói vậy cũng không sai bởi thiên đường thực sự nằm cách bờ biển Sihanoukville 25 hải lý. Mất khoảng từ 2 - 2,5 tiếng để đi từ Sihanoukville ra đảo Koh Rong, nhưng nếu bạn chọn một chuyến party boat thì thời gian sẽ chẳng uổng phí chút nào, bởi lẽ suốt chuyến đi có cả một bữa tiệc sôi động trên tàu. Tuyệt vời hơn là thuyền sẽ dừng lại ở một hòn đảo nhỏ chẳng có gì khác ngoài đá, cây và thú. Đừng vội thất vọng bởi đây là nơi để cả đoàn nghỉ trưa, lặn ống thở khám phá rặng san hô khá đẹp và tham gia vào một số các hoạt động vui chơi khác như nhảy cầu, câu cá...
Hầu hết những du khách tìm đến Koh Rong chỉ để có được trải nghiệm độc đáo này. Một điều thú vị là biển đêm ở Koh Rong rất an toàn nên bạn hoàn toàn có thể lặn ngụp giữa những "viên kim cương" lấp lánh trôi lênh đênh trên mặt biển sáng rực như một dải ngân hà.

Thật khó cho bất kỳ ai để có thể sắp xếp hành lý rời chốn thiên đường này để trở về với thực tại đầy nắng, khói, bụi, và tiếng ồn của đô thị. Nhưng "ra đi là để trở về", phải không bạn? Hãy dũng cảm đối mặt với tất cả những rắc rối thường nhật ấy, cần mẫn mưu sinh để rồi hẹn một ngày không xa bạn lại được trở về với những nơi chốn bình yên như thế này.

Các hoạt động vui chơi khác
Ngoài tắm biển và phơi mình trên cát, Sihanoukville còn có nhiều hoạt động giải trí, khám phá khác cho bạn lựa chọn.
Rừng quốc gia Ream
Cách khu downtown khoảng 18km, rừng quốc gia Ream bao phủ trên nền diện tích 15.000ha mặt đất và 6.000ha vùng nước. Đến Ream, bạn sẽ được chiêm ngưỡng những thác nước tuyệt đẹp, quần thể động thực vật phong phú và cả những bãi biển nguyên sơ. Bạn có thể chọn cách đi bộ thám hiểm xuyên rừng, đi thuyền, hoặc mua tour tổng hợp đi về trong ngày tại các guesthouse hoặc khách sạn với giá từ 15 – 20 đô-la/người bao gồm dịch vụ đưa đón, giá thuê thuyền, ăn uống…
20140715_Sihanoukville_03
Ảnh: Internet
Khám phá đảo
Phần tuyệt vời nhất của thành phố ven biển này là các đảo, mà nổi bật là Koh Rong Samloem với vẻ thanh bình và Koh Rong với không gian ồn ã của những buổi tiệc tùng.
Từ Sihanoukville, bạn có thể mua tour hoặc vé tàu khứ hồi ra đảo. Ngoài hai đảo nêu trên, tại đây còn có tour khám phá ba đảo nhỏ hơn là Koh Chalum – Koh Russey – Koh Tres. Tất cả đều có các bãi san hô sống tự nhiên, đa dạng và đa màu sắc cho du khách chiêm ngưỡng.
Giá các tour trung bình từ 15 – 25 đô-la/người. Riêng với đảo Koh Rong Samloem, bạn có thể chọn mua vé Party Boat để ra đảo với giá 25 đô-la/người, trong đó bao gồm ăn sáng, ăn trưa, các trò vận động như nhảy cầu từ trên thuyền, snorkeling ngắm san hô….
Khi ra đến đảo, nếu muốn lưu lại vài ngày, bạn chỉ cần giữ lại cuống vé và thuê phòng nghỉ lại bao lâu tùy ý mà không cần lo ngại về “hạn sử dụng” của vé. Tàu sẽ nhổ neo rời đảo vào ba giờ chiều hàng ngày.
Giá phòng trên đảo dao động từ 5 đô-la cho phòng dạng dorm cho đến 25 đô-la cho các bungalow và cao hơn cho các khu resort. Khách du lịch thường đặt phòng đồng thời với mua vé tàu tại các trung tâm thông tin hoặc đại lý du lịch.
Bãi biển trên các đảo thường ít sóng, mực nước rất nông và trong vắt, nhìn rõ lớp cát dưới đáy ngay cả khi bạn đứng xa bờ mười mét do đó rất an toàn cho trẻ nhỏ chơi đùa và cũng là nơi lý tưởng ngâm mình thư giãn. Nổi tiếng nhất trong số đó là bãi Lazy Beach (thuộc Koh Rong Samloem). Do hướng ra Vịnh Thái Lan, Lazy Beach mát mẻ và nhiều sóng hơn, dọc bờ biển có dựng những chiếc xích đu bằng tre để bạn ngồi đọc sách hay chuyện trò giữa trời mây thoáng đãng. Đặc biệt nếu có cơ hội đến Koh Rong Samloem, bạn hãy thử bơi vào ban đêm, sẽ được chứng kiến làn nước biển phát sáng lấp lánh mỗi khi bị khuấy động.
Khám phá rừng trên đảo
Với rừng nguyên sinh bao phủ gần hết diện tích các đảo, thám hiểm xuyên đảo bằng xe đạp hoặc đi bộ cũng là một hoạt động được ưa chuộng tại đây.
Lặn
Để du khách được chiêm ngưỡng những rặng san hô sống, tại các đảo đều có dịch vụ lặn ống thở hoặc lặn bình dưỡng khí. Thông thường khi đi tàu ra đảo hoặc thuê thuyền kayak, bạn sẽ được cung cấp luôn ống thở và áo phao để ngắm san hô gần mặt nước. Nếu muốn thử thách hơn nữa, bạn nên tìm đến các trung tâm lặn trên đảo để tham dự khóa huấn luyện lặn, thuê dụng cụ lặn và người hướng dẫn. Chi phí cho dịch vụ này ít nhất từ 50 đô-la trở lên.
4.0.1
Ảnh: Internet
Chèo thuyền kayak
Một hoạt động khác bạn không nên bỏ qua là chèo thuyền kayak ven đảo. Đây là dịp để bạn ngắm nhìn đảo từ ngoài khơi, thậm chí nếu may mắn, còn có thể bắt gặp nhiều loại chim lạ và khỉ ở ven rừng. Nước biển tại đây rất trong nên từ trên thuyền bạn sẽ được ngắm những dải san hô trải rộng gần bờ quanh đảo. Giá thuê kayak cho hai người là 10 đô-la cho giờ đầu tiên và giảm xuống còn 5 đô-la từ giờ thứ hai trở đi.
Mách bạn:
– Các tour hoạt động khám phá vườn quốc gia hay ra đảo thường khởi hành từ 8 giờ sáng, vì thế để chắc chắn bạn nên đặt vé từ hôm trước tại các đại lý hoặc trung tâm thông tin trong thành phố.
– Nếu bạn muốn ngắm mặt trời lặn trên biển, bãi biển Victory là nơi duy nhất ở đất liền không bị những dải đất hay bãi đá che khuất. Trên đảo Koh Rong Samloem, bạn có thể ngắm khung cảnh hùng vĩ này tại bãi Robinson.
– Ngoài trung tâm thông tin, các nhà hàng và quán ăn ở Sihanoukville cũng phát bản đồ và cẩm nang du lịch miễn phí.
– Giá đặt tour, đặt phòng, vé tàu xe trên đất liền và trên đảo đều ngang bằng nhau để du khách chủ động lựa chọn.
- Thời gian đẹp nhất để ghé thăm Sihanoukville là vào mùa khô, từ tháng 9 đến tháng 5.
- Từ Việt Nam đến Sihanoukville không có đường bay thẳng. Bạn có thể chọn giữa các nhà xe Express/Sinh Cafe/Kumho Samco/Sorya/Khải Nam/Capitol. Nếu dư giả, bạn có thể bay từ TP.Hồ Chí Minh đi SiemReap hoặc PhnomPenh rồi bay đến Sihanoukville.
- Các bãi biển ở Sihanoukville hướng về phía tây nên bạn sẽ có dịp ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp.
- Đơn vị tiền tệ ở đây là Riel. 1 Riel = 5.285 đồng. Ở một số nơi bạn có thể trả bằng tiền đồng hoặc USD.
- Giá xe tuktuk ở đây khá rẻ, từ 1-3 USD cho một lần di chuyển, nếu bạn biết mặc cả.
- Nếu muốn tiết kiệm, bạn có thể đón phà đến Koh Rong rồi quyết định xem có nên ghé thăm đảo khỉ Monkey Island hay không.
- Tránh dùng những thực phẩm hoặc trái cây lạ ở đây nếu dạ dày bạn không thực sự tốt.
- Đừng quên mang theo kem chống nắng, dù, và kem chống côn trùng cắn.
Tour tham khảo

  1. Tour du lịch Campuchia lễ 30-4: Cao Nguyên Bokor- Biển Sihanouk Ville(4 ngày 3 đêm)
  2. Tour du lịch lễ 30-4: Campuchia- Đảo Kohrong- Sihanouk Ville (4 ngày 3 đêm)