menu

chuyên mục

Giới Thiệu

Nhiều người xem

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quy Nhơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quy Nhơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Cù Lao Xanh- Quy Nhơn (Bình Định)


Ðêm đêm, nếu từ bờ biển Quy Nhơn phóng tầm mắt ra khơi xa, giữa hàng trăm đốm sáng của ghe chài lung linh tựa hoa đăng: du khách sẽ bị cuốn hút vào một ngọn đèn xanh lúc ẩn, lúc hiện, vừa huyền diệu, vừa bí ẩn . Ðó chính là ngọn hải đăng trên đảo Cù Lao Xanh, một hòn đảo đẹp của TP. Quy Nhơn, Bình Ðịnh.

Cù lao Xanh cách bến Hàm Tử - Quy Nhơn 28 km, đi ghe 3 lốc khoảng 1 giờ 45 phút tới ngay xã Nhơn Châu trên đảo với chừng 2.500 cư dân. 

Cù Lao Xanh còn gọi là đảo Vân Phi là một hải đảo nằm gần vịnh Xuân Đài, thuộc xã Nhơn Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Đảo có tổng diện tích trên 450ha trong đó có 75% diện tích là đồi núi đá và rừng cây, dân số khoảng: 2500 người gồm các thôn: Thôn Tây (trung tâm), Thôn Trung, Thôn Đông. 



Đảo cách xã Xuân Hoà (Sông Cầu - Phú Yên) 6 km, cách bến Hàm Tử - Quy Nhơn 28 km. Cù Lao Xanh nguyên là đất của tỉnh Phú Yên được sáp nhập về Quy Nhơn sau năm 1975.

Trong chủ trương phát triển tiềm năng kinh tế và an ninh quốc phòng biển, đảo: Cù Lao Xanh đang được xây dựng án xây dựng "Đảo Thanh niên", trong đó có những công trình lớn như kéo cáp điện ngầm từ đất liền, trang bị 3 tàu chuyên dụng vận tải khách và hàng hoá với công suất lớn; xây dựng một bến đậu tàu thuyền...v.v




Gần đây, đảo được biết đến là một điểm tham quan, du lịch lặn hấp dẫn. Nơi đây có nguồn tài nguyên biển khá dồi dào và phong phú, có nhiều tiềm năng phát triển kinh tế biển, du lịch sinh thái nhưng chưa được khai thác và bảo vệ hợp lý.

Muốn ra đảo phải đi tàu, tàu đi Cù Lao Xanh - Nhơn Châu thường xuất bến Hàm Tử khoảng từ 13h00-13h30, qua đến NC là đã chiều tối (nếu đi ghe 3 lốc chỉ mất khoảng 1 giờ 45 phút).

Hoặc tiện hơn có thể xuống Bãi Xếp, thuê thuyền của ngư dân đi Cù Lao Xanh, từ đây xuất phát đi Nhơn Châu có thể rút ngắn được một quảng đường biển khá dài, đỡ bớt say sóng.



Vào năm 2008: ngoài ấy chỉ có nhà nghỉ của ủy ban xã dành cho cán bộ còn người ngoài chỉ có cách ngủ nhờ nhà dân. Thời ấy phải nhớ đem theo giấy CMND bởi vừa bước xuống đảo là có mấy chú bộ đội "hỏi thăm" liền.

Từ cầu cảng trên đảo đi bộ một cây số nữa ra gành Bấc - nơi có thể tắm táp và đuổi bắt cá. Buổi sáng đầu tháng tám, trời rực nắng, nước càng trong vắt và dường như mọi sinh hoạt trong lòng biển đều có thể thấy bằng mắt thường. Tại đây có rất nhiều loại cá như cá chim, cá kình, cá mó, cá phèn, cá lao... không lớn lắm nhưng vừa đủ "sơi". Gom củi rừng, xỏ xiên cá nướng chấm muối ớt, chén ngay tại bãi - tươi ngọt và thơm lừng! Số còn lại mang về nhà dân nhờ nấu canh chua lá giang làm bữa cơm đảo thú vị. 



Không chỉ có đuổi bắt, bạn mang theo cần câu còn hấp dẫn hơn, trong các vũng nước quanh các ghềnh đá, cá đang lượn lờ và vờn mồi trước mặt để câu. Hoặc đem theo khều móc nạy hào, ốc kẹp bám theo đá nấu cháo. 

Hào có thể dùng ngay bằng cách hơ trên lửa, hào há miệng, vắt chanh lên; điệu nghệ hơn nặn chút mù tạt là ăn được ngay. Đến đảo, bạn nên liên hệ trước với dân địa phương để mượn đồ nghề hay mời họ cùng đi dã ngoại. Và nhờ nấu cơm "gia đình" vì ở đây không có quán cơm, dịch vụ ăn uống. Hoặc liên hệ nhà ghe, họ có thể chuẩn bị lưới, cần câu... và tổ chức nấu nướng, ăn ngủ luôn trên ghe. 

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Bình Định- Trại Phong Quy Hòa


Trại phong Quy Hòa (nay là bệnh viện điều trị bệnh phong - da liễu Quy Hòa, thuộc thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) là một địa danh nổi tiếng vì nhiều lý do: nơi sống của những bệnh nhân phong (còn gọi là bệnh cùi, hủi - vốn bị người đời "ghê sợ"), phong cảnh tuyệt đẹp và đặc biệt đây là nơi thi sĩ Hàn Mặc Tử (cũng là một người bị bệnh phong) đã sống, sáng tác và nằm lại vĩnh viễn.


Trại phong Quy Hòa nằm dưới một thung lũng yên bình, bên bờ biển quanh năm vi vu bên những rặng thông già.




Từ TP. Quy Nhơn (Bình Định) hoặc thị trấn Sông Cầu (Phú Yên), men theo con đường ven biển tuyệt đẹp, từ Quốc lộ 1D đi qua những bãi biển cát trắng mịn màng và những ghềnh đá cheo leo là đến trại phong Qui Hòa.

Quy Hòa cách trung tâm thành phố Quy Nhơn chỉ khoảng 3 km.

Trại phong Quy Hòa nguyên là một làng chài nhỏ, tách biệt với thế giới bên ngoài bởi biển và núi non bao bọc xung quanh. Đây là một thế giới hoàn toàn tách biệt và có phần huyền bí - vì là nơi ở của những người mắc căn bệnh gây nhiều khổ đau nhất: bệnh phong (cùi, hủi).

Làng Quy Hòa được xây dựng và hình thành từ năm 1929. Khi đó, vị linh mục người Pháp tên là Paul Maheu đã tìm đến thung lũng này và xây dựng trại phong để tập hợp chữa trị, nuôi dưỡng những người bị mắc “bệnh hủi”. Thời đó, căn bệnh này được xem là bệnh nan y, bị người đời xa lánh. Vì vậy, nơi đây trở thành ngôi làng của những người bệnh nhân. Họ sống chan hòa, bảo bọc nhau trong sự chăm sóc, giúp đỡ của các nữ tu. Trong đó có những nữ tu đến từ châu Âu, hy sinh suốt cuộc đời và nằm lại vĩnh viễn nơi đất này.

Năm 1932, sau khi vị linh mục qua đời, một cơn bão đi qua san bằng hết nhà cửa. Soeur Charles Antoine và người phụ tá đã gầy dựng lại nhà cửa, tiếp tục xứ mệnh cưu mang những bệnh nhân phong.

Theo thời gian, Quy Hòa đã trở thành một ngôi làng có dáng vẻ hết sức thơ mộng, với những dãy nhà, biệt thự, nhà thờ, vườn cây ... mang phong cách kiến trúc Pháp tuyệt đẹp. Quy Hòa có thể xem như là một cái vịnh nhỏ, bờ biển uốn cong hình lưỡi liềm và quanh năm suốt tháng vi vu tiếng thông reo. Những hàng thông nay đã hàng trăm tuổi, thân đen nhánh, nghiêng mình ra phía biển.

Ngày nay, ngoài chức năng về y tế, Quy Hòa đã trở thành một địa danh, một điểm du lịch nổi tiếng của đất Bình Định. Đến đây, mọi người hầu như quên đi đây là một bệnh viện phong, mà chìm đắm trong một không gian nên thơ, trong lành và thân thiện.

Dọc bên bờ biển trong khu Quy Hòa, sau năm 1975 người ta lần lượt dựng lên một vườn tượng. Đó là các bức tượng của các danh y đông - tây, kim - cổ. Từ ông tổ ngành y đông phương Hải Thượng Lãn Ông, nhà y học tài ba của phương Tây Hippocrate đến Giáo sư Tôn Thất Tùng... - Những bức tượng diện tại đây như sự nhắc nhở về y đức, sự hy sinh và tinh thần khoa học. Hiện có khoảng 40 bức tượng như vậy.

Đến Quy Hòa, không ai không ghé thăm một căn phòng đặc biệt - nơi thi sĩ Hàn Mặc Tử đã ở. Khi bệnh phong phát nặng, Hàn Mặc Tử đã được đưa vào đây để các soeur chăm sóc. Tại đây, ông đã được sống trong sự yêu thương và cưu mang của mọi người.

Ở sườn đồi phía Bắc, nơi những cánh hoa rơi ngập lối đi, là ngôi mộ đầu tiên của Hàn Mặc Tử trước khi được cải táng về Ghềnh Ráng trên đồi Thi Nhân.

Biển Quy Hòa thật đẹp và nên thơ. Sóng biển vỗ về ôm lấy bờ cát. Những hàng cây phi lao rì rào trong gió điệu hát của yêu thương suốt trăm năm. Đến biển Quy Hòa vào sáng hoặc chiều, khách đắm mình trong không gian yên lành. Ai đó bảo rằng, Quy Hòa như một nàng tiên. Buổi trưa, mắc chiếc võng dưới hàng phi lao nghe biển hát, mọi lo toan đời thường như tan biến.




Vườn tượng các danh nhân ngành y 


Mộ thi sỹ Hàn Mặc Tử hiện nay, tại gềnh Ráng 


Biểu tượng sự đau khổ của bệnh nhân phong











Nơi an táng đầu tiên của Hàn Mặc Tử, nay là một ngôi mộ gió 









 Nhà thờ Quy Hòa

Bình Định- Cầu Thị Nại

Cầu Thị Nại êm đềm tọa lạc giữa một thiên cảnh núi – sông thi vị. Cây cầu mờ ảo, huyền diệu này được xem là cầu vượt biển dài nhất Việt Nam. Cộng hưởng với các danh lam thắng cảnh mảnh đất võ, cầu Thị Nại đã níu chân hàng triệu du khách thập phương.
Công trình cầu Thị Nại được khánh thành vào 12/12/2006, nằm trong hệ thống cầu đường Nhơn Hội, nối thành phố Quy Nhơn với bán đảo Phương Mai (khu kinh tế Nhơn Hội, tỉnh Bình Định), dài gần 7 km, với tổng số vốn đầu tư 582 tỷ đồng. 
Cầu vượt biển này vươn qua như một cánh tay neo giữ vùng bán đảo Phương Mai chạy dài đang dần hình thành khu công nghiệp lớn với cảng biển nước sâu. Cầu Thị Nại không chỉ là niềm tự hào của người dân địa phương mà của tất cả người dân Việt Nam.
Nhìn từ thành phố Quy Nhơn, cầu Thị Nại lúc lên đèn lung linh không kém các cây cầu kì vĩ ở đất nước phương Tây. Phượt xe trên những làn đường cầu thẳng tắp, ngắm nhìn đầm Thị Nại và bán đảo Phương Mai từ phía xa xa, chắc chắn du khách sẽ có nhiều ấn tượng khó phai.
Thoáng chốc, bạn sẽ bắt gặp hình ảnh ngư dân buông cần câu cá ven đầm Thị Nại hòa cùng tiếng cười đùa giòn tan của các bạn trẻ. Và cứ thế hàng ngày, triệu người dân lại bôn ba mưu sinh, qua lại tấp nập trên cầu với muôn vàn niềm tự hào.
Nếu có cơ hội du lịch đến Bình Định, bạn nhớ lưu lại những khoảnh khắc trên cây cầu xinh đẹp, nên thơ này và hãy đặt chân khám phá muôn điều lý thú đang chờ bạn trên bán đảo hoang sơ Phương Mai nhé!

Bình Định- Bút lửa Dzũ Kha


Cảm phục trước tấm lòng yêu thơ Hàn độc đáo của Dzũ Kha, chính quyền tỉnh Bình Định đã chấp thuận ước mong của anh là xây dựng "Nhà lưu niệm thơ Hàn Mặc Tử- Bút lửa Dzũ Kha".Đến TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định, đi đâu cũng nghe kể về người yêu thơ Hàn Mặc Tử đến độ đã dựng lều gỗ cạnh nơi an nghỉ của thi sỹ Hàn để ngày ngày đàm đạo thơ ông. Dù nắng hay mưa, đúng 5g sáng anh lại mở cửa lều thơ đón khách ghé thăm, thưởng thức tình yêu thơ Hàn của anh bằng cách độc nhất vô nhị là dùng lửa khắc thơ Hàn trên giấy, gỗ.


Cảm phục trước tài năng "độc" đến lạ thường của người nghệ sỹ khắc thơ Hàn này, mọi người còn phong cho anh tên gọi là "Bút lửa"- Dzũ Kha. Tên thật của Dzũ Kha là Trương Vũ Kha, sinh năm 1960 tại huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Anh tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TPHCM nhưng không theo nghề, mặc dù có nhiều nơi mời anh làm việc. Thế nhưng anh làm thơ để trả lời rằng: "Bạn lên phố thị xênh xang. Riêng ta ở lại đa mang xứ Ghềnh. Phồn hoa náo nhiệt lãng quên. Họa thi bút lửa sưởi bên mộ Hàn". 

Hình ảnh Dzũ Kha 30 năm khắc thơ Hàn Mặc Tử  bằng lửa số 1
Dzũ Kha đang dùng "bút lửa" của mình để khắc thơ Hàn lên gỗ



Đa mang Ghềnh Ráng

Chúng tôi đến Ghềnh Ráng như những người du lịch viếng thăm mộ Hàn Mặc Tử chứ không hề có ý định lên đây để viết bài về Dzũ Kha. Vậy mà sau khi viếng mộ Hàn Mặc Tử ở Ghềnh Ráng, chúng tôi bắt gặp một ngôi lều gỗ nhỏ xinh xắn (cách mộ Hàn Mặc Tử chưa đầy 100m) có bảng hiệu ghi rõ: "Lưu Bút thơ lửa Hàn Mặc Tử".  

Chưa kịp hỏi về cái tên ấn tượng- "Bút lửa Dzũ Kha" thì bắt gặp người đàn ông trung niên, dáng cao, mái tóc dài đầy chất phiêu bạt, phong trần của nắng gió miền Trung đang thuyết minh cho một đoàn khách du lịch. Anh nói rằng tên anh là Dzũ Kha, còn người dân nơi đây và bạn bè thường gọi anh là: "Ẩn sĩ xứ Ghềnh" hay là "Rô Bin Sơn- Ghềnh Ráng", rồi "Người "điên" Ghềnh Ráng". 

Một vài người làm du lịch tại Ghềnh Ráng kể: lúc trước, khi chưa có "ngôi nhà thơ" này, người ta thường thấy Dzũ Kha cứ mỗi chiều đều lên đồi Ghềnh Ráng ngồi thơ thẩn một mình, rồi cười, rồi đọc, rồi ghi ghi chép chép cho đến khuya hay khi trăng lên mới về, nên mọi người cứ nghĩ anh bị "khùng" hay bị "tâm thần" gì đó, người thấy tội nghiệp thì gán cho anh cái tên nhẹ nhàng hơn một chút: "Thi sĩ điên". 

Trải lòng với chúng tôi, Dzũ Kha nói: "Tôi yêu thơ Hàn Mặc Tử và kính trọng ông, nên việc người đời nghĩ nhầm về tôi, tôi không cần phải giải thích…". Nhưng rồi với niềm yêu thơ Hàn trào dâng đến cháy bỏng trong tim, mấy chục năm qua anh lặn lội đến nhiều nơi để tìm kiếm, gặp nhân chứng sống, sưu tầm những bút tích, giai thoại về nhà thơ tài ba Hàn Mặc Tử.

Cảm phục trước tấm lòng yêu thơ Hàn độc đáo của Dzũ Kha, chính quyền tỉnh Bình Định đã chấp thuận ước mong của anh là xây dựng "Nhà lưu niệm thơ Hàn Mặc Tử- Bút lửa Dzũ Kha". 

Dzũ Kha kể, để có những tư liệu sống về thơ Hàn, anh đã trải qua rất nhiều năm tháng rong ruổi khắp nơi để tìm kiếm, sưu tầm những câu chuyện về Hàn Mặc Tử… Kỷ niệm mà theo Dzũ Kha cho anh nhiều trải nghiệm quý báu là lần đầu tiên gặp được nữ sĩ Mộng Cầm (bà mất đầu năm 2007, tại Phan Thiết) rất khó khăn, nhưng rồi quá trình đi lại, nữ sĩ đã cảm nhận được con người thật và công việc của Dzũ Kha nên đã cung cấp cho anh nhiều tư liệu quý giá.

Và như để tỏ lòng yêu quý thơ Hàn, Dzũ Kha đã chọn cho mình cuộc sống xem nhẹ vinh hoa phú quý nơi chốn thị thành, lên dựng lều gỗ bên mộ Hàn Mặc Tử để ngày ngày làm thơ, viết thơ, khắc thơ và chăm sóc hương khói cho thi sỹ tài hoa Hàn Mặc Tử.

Hình ảnh Dzũ Kha 30 năm khắc thơ Hàn Mặc Tử  bằng lửa số 2
Lều cỏ, nơi khách đến tham quan và xem tài năng độc đáo của Dzũ Kha



Khắc thơ Hàn bằng… lửa

Mới nghe gọi ai cũng nói là làm gì có chuyện viết thơ bằng lửa. Song đây là chuyện có thật mà thật như đếm. Dzũ Kha không những sưu tầm thơ, bút tích mà còn đọc thơ, viết thơ Hàn bằng lửa trên giấy, gỗ. "Người ta bút mực bút chì. Dzũ Kha bút lửa khắc ghi thơ Hàn"- câu thơ anh tự đặt và đọc cho mọi người nghe khi đến thăm Ghềnh Ráng.

Lâu nay, người ta viết chữ hay vẽ tranh bằng lửa trên gỗ chứ ít khi viết trên giấy vì rất khó (dễ cháy), thế nhưng Dzũ Kha lại làm được điều đó qua quá trình rèn luyện với bao lần thất bại. "Từ lúc bắt đầu viết bút lửa trên giấy cho đến khi viết được một bài thơ ngắn đầu tiên bán cho khách đến thăm mộ Hàn Mặc Tử, tôi phải tốn mất gần một năm trời" Dzũ Kha cho hay. 

Anh nói, tất cả thơ anh khắc đều là của Hàn Mặc Tử và anh cho rằng, đó là cách để lưu dấu và "truyền bá" thơ Hàn hay nhất. Khi được hỏi Dzũ Kha ý thức gì về việc làm của mình, thì anh cười và nói: Thơ Hàn hay, độc đáo thì ai cũng biết, nhưng với tôi để cho mọi người Việt Nam hay thế giới khắc sâu hơn thơ Hàn thì phải dùng cách độc đáo như lấy lửa khắc thơ mới gây ấn tượng sâu đậm. Tôi mong là thông qua bút pháp lửa này thì mọi người nhớ về thơ Hàn hơn, hay là nhớ về Ghềnh Ráng…

Ngoài việc viết những vần thơ Hàn, Dzũ Kha còn dùng tài năng đặc biệt của mình vẽ nhiều bức tranh cũng bằng lửa trên gỗ về di tích- danh lam thắng cảnh, mộ Hàn Mặc Tử, Ghềnh Ráng và nhiều cảnh đẹp ở quê hương Bình Định. Anh kể thêm, hồi mới lên đây ở, Ghềnh Ráng còn hiu quạnh lắm, ngày và đêm anh chỉ nghe tiếng thông reo, tiếng gió hú, tiếng sóng biển vỗ rì rào đến lạnh cả người. Lúc buồn thì anh ra quét dọn mộ Hàn. Có những đêm trăng thanh- mùa trăng cũng là lúc người bị bệnh phong đau nhức nhất, anh lại làm thơ: "Đông về, thu lại, xuân sang. Cùng ai với ánh trăng vàng biển khơi. Thỏa lòng đuổi trót cuộc chơi. Chỉ mong tìm lấy một đời thương thôi". "Hình như vì tôi gần gũi bên mộ Hàn Mặc Tử nên ông đã cho tôi những cảm xúc dạt dào để vẽ nên những bức tranh thấm đẫm chất thơ như vậy", Dzũ Kha tâm sự.

Kỹ thuật viết chữ trên giấy, gỗ bằng bút lửa của Dzũ Kha hiện nay đạt đến độ điêu luyện không chỉ về kỹ thuật viết mà về mỹ thuật cao đã được nhiều người trong cả nước biết đến. Suốt 30 năm qua nhiều người yêu thơ Hàn Mặc Tử mỗi khi đến Quy Nhơn đều tìm lên Ghềnh Ráng, tìm Dzũ Kha nghe anh đọc thơ, cùng Dzũ Kha đàm đạo thơ Hàn và khắc thơ lên giấy, gỗ.

Hình ảnh Dzũ Kha 30 năm khắc thơ Hàn Mặc Tử  bằng lửa số 3

Tôn thêm vẻ đẹp cho di tích


Người ta thường nói rằng, một di tích hấp dẫn khách phương xa đôi khi không cần quá vĩ đại, quá đẹp, mà chỉ cần di tích đó có "cái hồn", con người khéo léo biết "phả" vào đó những câu chuyện có thật hay những giai thoại hoặc nhân chứng sống. Nói không quá rằng Dzũ Kha đã góp phần làm được điều đó cho Ghềnh Ráng… 

Dzũ Kha không chỉ làm thơ mà còn đọc, ngâm thơ, bình thơ, thuyết minh, kể cho khách đến thăm nơi đây những câu chuyện sống động, bằng những hiện vật- bút tích đầy thuyết phục. Có rất nhiều người biết thơ, yêu và thuộc thơ Hàn, nhưng khi đến đây được nghe Dzũ Kha đọc, ngâm thì cảm thấy hay hơn, thú vị hơn và nhiều người tranh nhau mua những tập thơ, đĩa CD thơ của Hàn Mặc Tử do anh sưu tầm và xuất bản. 

Nhiều người nói rằng, đến tham quan Ghềnh Ráng, mộ Hàn Mặc Tử khi có Dzũ Kha thì cụm di tích này như có hồn hơn, nâng thêm giá trị về thơ và đời của Hàn Mặc Tử. Dzũ Kha cũng là một trong những người góp phần tôn vinh thêm thơ Hàn.

Chia tay với Ghềnh Ráng, với Dzũ Kha chúng tôi không thể quên được hình ảnh một con người độc đáo yêu thơ Hàn đến mức "quái lạ" mà ai cũng phải lưu luyến "Bút lửa khắc thơ Hàn"- Dzũ Kha.


Bình Định- Ghềnh Ráng

Nói đến Bình Định nhiều người sẽ liên tưởng đến miền đất võ anh hùng hay quê hương của thi sĩ tài danh bạc mệnh Hàn Mặc Tử. Không chỉ có vậy, Bình Định còn sở hữu nhiều danh thắng hấp dẫn khác như Ghềnh Ráng – điểm đến đáng nhớ bậc nhất của vùng đất võ Nam Trung Bộ này. Chỉ cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 3km về phía nam, vẻ đẹp của Ghềnh Ráng toát lên từ sự hòa quyện tuyệt vời giữa một bên là biển trời mênh mông với một bên là núi đá muôn hình vạn trạng.

Mộ Hàn Mặc Tử
Mộ Hàn Mặc Tử
Nằm ngay dưới chân núi Xuân Vân, kéo dài từ đường An Dương Vương vào bãi tắm Hoàng Hậu, Ghềnh Ráng là sự hợp thành của những bãi đá nối tiếp nhau, uốn lượn sát biển theo đường cong của eo núi. Nơi đây giống như một quần thể kiến trúc tuyệt mỹ được nhào nặn bởi bàn tay tạo hóa. Đường vào khu ghềnh Ráng được xây dựng đẹp đẽ, dốc thoai thoải. Quần thể đá và các hang động với đủ các hình thù đa dạng chạy dài suốt dọc ven biển. Những cơn gió mang hơi mặn mòi biển cả thổi không ngừng. Không khí mát mẻ và dễ chịu dù cái nắng rát của vùng đất Bình Định càng lúc càng gay gắt.
Du khách sẽ bắt gặp hình dáng thân quen của hình tượng người vợ ngóng chồng với tác phẩm nghệ thuật thiên nhiên đặc sắc Hòn Chồng, nhìn chênh vênh nhưng vẫn sừng sững hiên ngang. Ngay dưới chân vách đá dựng đứng là những hòn đá tròn được sóng biển mài nhẵn, xếp chồng, xếp lớp tạo thành bãi đá trứng khổng lồ. Khi đặt đôi bàn chân trần lên những viên đá tròn, nhẵn như trứng chim ấy, cảm giác thư thái sẽ xâm lấn cơ thể bạn.
bãi tắm Hoàng Hậu
Bãi tắm Hoàng Hậu
Đi hết bờ đá, trước mắt du khách sẽ hiện ra bãi cát vàng mịn hình lưỡi liềm và làn nước trong xanh gợn sóng xô bờ. Đó chính là bãi Tiên Sa được ví như “Nha Trang thứ hai” của thành phố biển Quy Nhơn. Đến đây, khi được đắm mình trong không gian của những hàng thông xanh ngắt với gió từ biển thổi vào lồng lộng, du khách sẽ tự mình chiêm nghiệm được vì sao bãi biển này lại có cái tên đậm màu cổ tích như vậy.
Từ đỉnh Ghềnh Ráng, du khách có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn vẻ đẹp đầy sức sống của phố biển Quy Nhơn. Đó là bức tranh sơn thủy hữu tình với những dãy núi xanh dựng thành từng lớp, xen lẫn với những bãi cát vàng trải mịn chạy dọc ven biển. Cũng từ đây, bán đảo Phương Mai án ngữ cửa biển Thị Nại cùng đảo Cù Lao Xanh hiện rõ trong tầm mắt một cách khoáng đạt. Về đêm Ghềnh Ráng mang một vẻ đẹp huyền ảo với bầu trời mịn màng như tấm áo choàng được dệt bằng nhung huyền.
biển Quy Nhơn
Biển Quy Nhơn
Không chỉ hấp dẫn du khách bằng những cảnh quan trời ban, Ghềnh Ráng còn làm nặng lòng du khách bởi là nơi thi sỹ tài danh bạc mệnh Hàn Mặc Tử đã sống những ngày quằn quại đau thương và cho ra đời những áng thơ tình bất hủ. Trại phong Quy Hòa, nơi Nguyễn Trọng Trí (tên thật của nhà thơ Hàn Mặc Tử) đã gắn bó suốt những năm tháng mắc phải căn bệnh phong quái ác. Những bài thơ tình chan chứa yêu thương và khao khát đến cuồng loạn của một tâm hồn biết yêu và khao khát yêu như Hàn Mặc Tử được thắp lên trong nỗi khốn khổ của bệnh tật cùng cái hữu tình của tự nhiên Ghềnh Ráng. Trong thung lũng yên bình, phía trước là biển trời bao la, đằng sau là dãy núi non điệp trùng với Dốc Đá, thi sỹ họ Hàn yên nghỉ và đón nhận cuộc sống mới sau kiếp tài danh nhưng quá đỗi bạc mệnh ấy.
Hàn Mặc Tử đã không còn nhưng thơ ông vẫn sẽ mãi mãi ở trong lòng thế sự. Rất nhiều những thế hệ yêu thơ Hàn tìm đến với ông, tìm đến Ghềnh Ráng để được thắp nén nhang thơm tưởng nhớ và bày tỏ lòng ái mộ đối với một hồn thơ tài hoa. Ghềnh Ráng- nơi in đậm dấu ấn cuộc đời ông cũng sẽ mãi mãi được nhắc tên như một phần chứng nhân. Và như thế, sẽ là thiếu sót lớn nếu những ai có dịp dừng chân nơi phố biển Quy Nhơn lại không tìm đến Ghềnh Ráng để biết và để hiểu vì sao, nơi đây lại chắp hồn thơ cho những tác phẩm hay đến như vậy.
Khu Di Tích Ghềnh Ràng Quy Nhơn
Khu Di Tích Ghềnh Ráng Quy Nhơn

Bình Định- Tháp Bánh Ít

Tháp Bánh Ít là một trong bảy cụm Tháp trên đất Bình Ðịnh, một khu di tích đẹp, đặc sắc và còn lại nhiều tháp nhất, có giá trị văn hóa độc đáo trong kiến trúc của Việt Nam, được tạo lập vào giai đoạn cuối thế kỷ XI đến đầu thế kỷ XII, dưới thời trị vì của hai quốc vương Harivarman IV và V. Trước kia tháp Bánh Ít nằm trong phạm vi của làng Tri Thiện, xã Phước Quang, Tuy Phước nên tháp này còn mang tên là tháp Tri Thiện, ngoài ra tháp Bánh Ít còn có những tên gọi khác như tháp Cầu Bà Gi, tháp Thiện Mẫu, Thổ Sơn hay người Pháp gọi là Tour d'argent - tháp Bạc.

Tháp Bánh Ít có bốn ngọn được xây trên một đồi núi đất đỏ, to, cao, trông có vẻ hùng vĩ, uy nghi, vượt hẳn những ngọn tháp khác. Ngọn to nhất cao 22m xây ở đỉnh đồi, nhìn từ xa trông giống như chiếc bánh ít lá gai. Chung quanh ngọn tháp chính, còn có ba ngọn tháp phụ, hình dáng thấp và nhỏ bé hơn nhiều. Trong ba ngọn tháp này, có hai ngọn giống như hai chiếc bánh ít ngọt và một ngọn giống cái bánh ít mặn, đều lột trần. Mỗi tháp là một kiến trúc riêng biệt mang sắc thái khác nhau, trên đỉnh mỗi tháp đều có tượng thần Siva làm bằng đá.
Tháp cổng phía đông cao chừng 13m, xây trên bình đồ hình vuông, mỗi chiều 7m, chất liệu hoàn toàn bằng gạch đá ong. Tháp mở ra hai cửa thông nhau theo hướng Đông - Tây. Ðây là kiến trúc Gopura với vòm cửa hình mũi giáo, có nhiều lớp liên tiếp vút lên phía trên. Hai mặt Bắc và Nam là hai cửa giả, bịt kín.
Thân tháp có những rãnh dọc được xoi lõm, tạo thành những cột ốp có dáng cao vút, thanh thoát nhẹ nhàng.Một tháp cổng phía Nam cao chừng 10m có phần kiến trúc giống tháp cổng phía Đông và cùng phong cách kiến trúc Bình Ðịnh: bình đồ vuông, cửa hình mũi giáo, thân được tạo các cột ốp... Song ở tháp cổng phía nam có những đặc điểm riêng như bốn cửa thông nhau. Ðây là kiến trúc Posah có bộ mái khá đặc biệt, các tầng mái nhỏ dần về phía trên. Mỗi tầng đều có hàng cột thể hiện theo lối thắt giữa, phình ra ở hai đầu trông giống như những quả bầu nậm, tạo cho di tích giá trị riêng biệt.
Tháp chính nằm trên đỉnh đồi, bình đồ hình vuông, mỗi chiều đo được 11m, có một cửa chính ở phía Đông và ba cửa giả. Ðây là kiến trúc Kalan với cửa chính nhô ra khỏi mặt tường đến 2m, vòm cửa hình mũi giáo, chính giữa vòm có phù điêu mặt Kala. Diềm mái vòm là một băng phù điêu hình khỉ thần HaNuMan đang múa. Ở các cửa giả nhô ra ít hơn, diềm mái vòm lại được tạo các phù điêu Gajasimha (mình người đầu voi). Thân tháp chính có năm cột dọc, rãnh kép, vừa làm cho tường vững chãi, vừa tạo dáng thanh thoát. Bộ diềm mái ngăn cách với thân được ốp bằng những khối đá sa thạch, gắn liền với nhau thành một mảng. Ba mái có ba tầng mô tả như thân tháp nhưng nhỏ dần về phía đỉnh. Các tầng mái, ngoài hệ thống cột và cửa giả còn có những bức trang trí hoa văn. Tầng một, ở phía Nam tạc hình sư tử, phía Tây và Đông trang trí bò thần Nadin, phía Bắc thể hiện mặt Kala nhìn thẳng, bên trong tầng còn có những tượng thờ bằng đá.
Cách tháp chính không xa, về phía Nam bạn gặp một kiến trúc lạ mắt, độc nhất vô nhị ở Bình Ðịnh. Tháp cao độ 10m, bình đồ hình chữ nhật, chiều dài 12m, chiều rộng 5m. Cửa chính mở ra phía Đông, dẫn sâu vào lòng tháp, thông với cửa trỏ ra ở phía Bắc và Nam. Ðặc biệt mái tháp được tạo dáng lõm ở giữa, vút lên ở hai đầu, giống hình yên ngựa. Tháp này giống như tháp phụ trong quần thể tháp Poklongarai ở Ninh Thuận. Ðế tháp hơi nhô ra so với thân tháp, xây giật cấp vuông vức tạo thành bệ đỡ vững chắc. Thân tháp có phù điêu chim thần trong tư thế hai cánh giơ cao như nâng đỡ cả phần trên của tháp.
Ðồi núi của tháp Bánh Ít có nhiều trãng to, rộng, ở về cuối làng Huỳnh Kim, đầu các làng Ðại Lộc, Phong Niên, Vạn Mỹ và nằm bên cạnh dòng Tân An, sát cạnh quốc lộ số 1, bên cạnh cây số 1214 cách Qui Nhơn 15 km. Ở đây phong cảnh hữu tình, có gió mát cây xanh, cảnh vật kỳ thú yên tĩnh, có cây trái thơm ngọt trong mùa hè, phơi màu tươi thắm ở trên những trãng của đồi núi tĩnh lặng. Hơn nữa nơi đây có nhiều đá son, có giống chim "tò le" kêu rất kỳ lạ.
Di tích Tháp Bánh Ít cũng hội tụ nhiều nét kiến trúc khác nhau, là một trong những công trình đền tháp lớn nhất còn lại của Vương Triều Chămpa đang được các nhà nghiên cứu quan tâm.